Câu hỏi 539819:
Con đường hình thành ngôn ngữ dân tộc: 3 con đường: chất liệu vốn có (Pháp, Việt Nam), pha trộn nhiều dân tộc (tiếng Anh), tập trung nhiều tiếng địa phương (Nga).
Con đường hình thành ngôn ngữ dân tộc: 3 con đường: chất liệu vốn có (Pháp, Việt Nam), pha trộn nhiều dân tộc (tiếng Anh), tập trung nhiều tiếng địa phương (Nga).
Có 4 loại trường nghĩa: biểu vật, biểu niệm, tuyến tính và liên tưởng.
Trong tiếng Việt cụm từ “cha và con” là quan hệ chủ vị.
Gía trị của một đơn vị ngôn ngữ được quy đinh bởi: Âm vị, hình vị, từ, câu.
Âm tố chia làm 2 loại: âm tố nguyên âm và âm tố phụ âm.
Tiếng Anh là ngôn ngữ tổng hợp tính.
Tiếng Việt là ngôn ngữ tổng hợp tính.
Có ba quan hệ ngữ pháp chủ yếu: Đẳng lập, chính phụ, chủ vị.
Âm vị là đơn vị ngôn ngữ nhỏ nhất dùng để cấu tạo và phân biệt vỏ âm thanh của các đơn vị có nghĩa của ngôn ngữ.
Hiện tượng ngôn điệu bao gồm: trọng âm, thanh điệu, ngữ điệu.
Tiêu chí phân loại phụ âm: theo phương thức cấu âm và theo vị trí cấu âm.
Nghĩa biểu niệm của từ: mối liên hệ giữa từ với ý nghĩa.
Quan hệ ngữ pháp trong câu ca dao: “còn trời, còn nước, còn non / còn cô bán rượu anh còn say sưa” là: quan hệ đẳng lập.
Trong tiếng Việt “bạn Hương – lớp trưởng lớp tôi” là quan hệ chủ vị.
Tiếng Việt chủ yếu dùng các phương thức: hư từ, trật tự từ, ngữ điệu.
Từ “nhí nhảnh” có: 1 từ,2 âm tiết, 2 hình vị, 3 âm vị và 5 âm tố.
Tiếng Nga gồm 6 cách.
Quan hệ ngữ pháp trong câu “60 tuổi hãy còn xuân chán …..” là: hoán dụ.
Người Việt chọn: tiếng Việt làm ngôn ngữ văn hóa.
Thành phần chính của câu gồm: chủ ngữ và vị ngữ.
Để giúp chúng tôi phát triển sản phẩm tốt hơn, đạt kết quả học tập cao hơn















